Thứ Năm, 17 tháng 7, 2014

Tháng Bảy nghiêng mình

Hội An, nằm ở hạ lưu sông Thu Bồn, tỉnh Quảng Nam, là thành thị du lịch lừng danh với tên thường gọi “Phố cổ Hội An”. Đến với Hội An bạn sẽ phải đắm mình vào không gian văn hóa truyền thống với các làng nghề xưa như làng mộc Kim Bồng, làng gốm Thanh Hà, làng đúc đồng Phước Kiều… Khu phố cổ Hội An phô trương phong cách kiến trúc truyền thống và các di tích như hội sở Phúc Kiến, Chùa Cầu, miếu Quan Công hay Chùa Ông và nhà thờ tộc Trần. Các món ăn cao lầu, mì Quảng, bánh xèo và hội lễ đua ghe cũng là những nhân tố thu hút nhiều người đến với du lịch Hội An.

Kinh nghiệm du lịch Hội An

* Chuyển di

Do Hội An không có ga tàu – bến xe nên mọi việc di chuyển bằng tàu hỏa – ôtôca đều phải tập trung ở Đà Nẵng. Và chạy thêm khoảng 30km từ Đà Nẵng để đến Hội An. Nếu đủ thời gian và điều kiện bạn có xác xuất ở lại du ngoạn đô thị Đà Nẵng trẻ và năng động

* Phương tiện di chuyển khi đi du lịch Hội An

Thuê xe máy loại hình này khá quen thuộc với công chúng khi đi du lịch, bạn có thể liên quan với chủ khách sạn để được chỉ dẫn và cho thuê với giá ưu đãi nhất. Đối với những người không thể đi xe Taxi vì say xe hoặc vì lý do nào khác thì Xe máy vẫn được coi là công cụ chẳng thể thiếu.

Taxi:

Taxi thì sang trọng và giác mạc cũng khá cao nhưng lại thích hợp cho việc đi nhiều người, số tiền chia ra cũng khá phù hợp.

Xe ôm:

Do Hội An cũng khá nhỏ nên việc di chuyển bằng xe ôm cũng là sự tuyển trạch hợp lý và khá ít tốn kém.

Khách sạn Hội An:

Hội An có rất nhiều khách sạn với đủ thể loại tại nhiều lĩnh vực như phố cổ, bãi biển v…v.

Ăn uống

Cao lầu vẫn là món ăn nổi danh số 1 đối với khách du lịch khi đến thăm Hội An. Bởi chỉ có Cao lầu được làm từ những vật liệu ở nơi đây, con người nơi đây và ngồi ăn ở chính đây thì bạn mới cảm nhận được hết Đồ ăn ngon của món ăn đặc biệt này.

Cao lầu một món ăn quen ưa thích của khách du lịch Hội An

- Bạn nào đi du lịch ở Hội An muốn ăn cao lầu ngon thì hãy đến quán chị Liên nằm trên đường Thái Phiên, chỉ bán vào buổi chiều.

- Muốn ăn mì quảng: quán CT cũng nằm trên đường Thái Phiên ( cổng sau của Sân có trí giác), gần trường Nguyễn Bá Ngọc, quán chỉ bán vào buổi sáng từ thứ 2 đến thứ 6 ( trừ ngày rằm, mồng 1), quán chị Lài người Cẩm Thanh( nên tên quán viết tắt là CT ), nên ăn sớm vì có ngày đến 9 h sáng đã hết, quán đơn sơ, nhưng sạch sẽ.

- Cơm gà thì có quán cơm gà Nga, cơm gà Ty, bà Buội nằm trên đường Phan Châu Trinh.

Địa điểm vui chơi du lịch Hội An

Nếu đã có dịp đi du lịch Hội An , mời bạn san sớt các độc giả khác những điểm vui chơi thú vị.

- Đi dạo chơi ( ở khu phố cổ có rất nhiều điểm du lịch như chùa, nhà gỗ cổ, cầu chùa … ), chụp hình, mua đồ lưu niệm, ở khu phố cổ.

- Có rất nhiều quán cà phê trong khu phố cổ như cà phê Hải ( không gian rất đẹp ), phòng trà nhỏ Cung Trầm Phố ( hay có nhạc Trịnh ), hay dãy cà phê dọc sông Hoài.

- Đi thuyền trên sông Hoài.

- Đi thuyền ra cù lao Chàm , ăn trưa và tắm biển tới đây. Bạn có khả năng nghỉ qua đêm hoặc chỉ đi trong ngày.

- Đi ôtô ra khu di tích Mỹ Sơn.

- Xem trình diễn đáp ứng các tiêu chuẩn thẩm mỹ và sự nhạy cảm cổ truyền

- Tham dự các trò chơi thể thao nước: Jetski ( môtô nước ), canoes, xuồng cao su, thuyền kayak, dù bay, lướt ván, kéo phao chuối, lặn biển ( lặn nông và lặn sâu ), câu cá, thả diều, đá bóng trên cát… tại bãi biển Cửa Đại và  đảo cù lao chàm,

Mua các đồ dùng

Ở Hội An có rất nhiều thứ để mua như đèn lồng, đồ lụa tơ tằm, khắc gỗ, đồ thêu ren, đồ lưu niệm… mọi người có khả năng mua và trả giá.

Dép Hội An rất phong phú và đẹp. Nhìn đế dép của các hàng , nếu hàng nào đẹp thì nên đặt ở hàng đấy. Có thể đặt theo chân mình từ sáng, chiều lấy ngay. Nên đặt sớm và chọn hàng để có khả năng mua được đôi như ý.

May quần áo ở đây siêu nhanh và rẻ. Cũng chỉ đặt sáng chiều lấy.

Đèn lồng: Đèn lồng Hội An cũng rất đẹp , nhiều khách du lịch đã tuyển trạch và mang về làm quà. Giá cũng rẻ.

Đồ lưu niệm: dồi dào thứ để mua như ví nhỏ , hộp quà , v.V… giá cực rẻ. Ra chợ bạt ngàn.

Đồ đá: Đà Nẵng nổi tiếng về đá, vì thế công chúng có khả năng mua những bức tượng đá, cối đá, đồ Trang điểm đá… tại Non nước.

Quần áo lụa tơ tằm. Ba má nào muốn mua cho con cứ ra đây mà mua áo dài, xinh xắn lắm. May vừa đẹp mà rẻ hơn ở Hà Nội rất nhiều.

Khi cơn nắng gắt và gió Lào vẫn tha thiết bám víu vào những ngày tháng Bảy, tôi về thăm Thành Cổ trong nghi ngút khói hương. Người ta vẫn bảo, cỏ ở Thành Cổ xanh tươi hơn những nơi khác bởi nơi này linh thiêng lắm, bao tuổi xuân xanh đã ngã xuống và vĩnh viễn nằm lại.
Thời gian đong đưa thả nhịp dấu vết của mình trên những bờ tường xanh rêu thấm đẫm. Dưới hàng dừa thơm mát, đứng nghe chim líu ríu chuyền cành, nắng hồn nhiên xuyên qua kẽ lá, cảm giác như nơi này vốn dĩ đã rất bình yên.

Dâng hương tại thành cổ Quảng Trị. (Ảnh: Diệu Ái).

Ký ức hóa thành bất tử khi trong tim ta chẳng bao giờ ngưng nhớ nhung hoài niệm. Những bờ tường đổ nát, những bức thư đẫm lệ, dấu ấn ngày qua khắc sâu vào tâm tưởng những ai đã trải qua thời kỳ ấy.
Nghe mấy cô chú cựu chiến binh giọng Bắc cứ sụt sùi, bảo mình thật may mắn khi còn được trở lại nơi này, chạm tay lên bờ tường loang lổ, lên cây cỏ mà thổn thức nhớ thương đồng đội. Những hy sinh mất mát của một thời chiến chinh nay nằm trong dĩ vãng vẫn chưa nguôi trong tâm khảm những người ở lại. Cho đến những hy sinh đau đớn trong thời bình day dứt xót thương quá đỗi, chỉ mong những mất mát diệu vợi kia hóa thành sức mạnh.
Năm nào, o cũng lận đận lên xe về thăm quê mấy bận, những giỗ chạp bên nội bên ngoại chẳng bao giờ o quên. Đời o, hai mươi bảy tuổi chồng mất, mười năm sau đứa con trai duy nhất hy sinh. Nhiều năm sau nữa khi thời gian xếp lớp trên gương mặt, tôi chưa hề nghe o than thở trách móc số phận mình. Có hồi hơi buồn, o thắp thuốc rồi bắc ghế ra giữa sân, chắc lúc ấy o nhớ nhung nhiều lắm.
Cậu về thăm quê nhân chuyến nghỉ hè, bảo đi năm năm hay mười năm nữa, quê mình cũng chẳng đổi thay là mấy. Vẫn giọng nói trọ trẹ rổn rảng khó nghe nhưng chứa chan thăm hỏi ân cần ấm áp. Chỉ có con đường rộng thênh thang đôi chút, đèn đường sáng trưng và con đường nhỏ trở về làng được lát bê tông êm láng, chẳng còn lo mùa mưa lầy lội. Những mái nhà ngói đỏ sau rặng cau xanh rì cao vút, giếng nước hồ hởi mát lành chào đón người về lại cố hương. Thế thôi mà người ở xa cứ khắc khoải mong hoài, nhớ mãi.
Tháng Bảy bắt đầu chộn rộn khi ngày thắp lửa tri ân gần kề, đất trời nghiêng mình cúi xuống gần đất mẹ hơn để lắng nghe bước chân của bao cuộc hành hương về nguồn đầy ý nghĩa. Bạn bảo lạ lắm khi về thăm Quảng Trị, cảm giác như đây là nhà, hay bởi dưới đất kia có người thân mình nằm lại.
Nắng vẫn chùng chình từ ngoài ngõ, bên hàng chè tàu xanh gợn, đám tơ hồng mọc lổn nhổn vàng hơn cả nắng. Những lúc thế này, hơi khắc khoải vì tự hỏi bình yên đang lẩn khuẩn nơi nào. Đất trời nôn nao khi hè sắp qua để chờ thu tới. Bầu trời vẫn trong xanh một màu. Tiếng chuông chùa thinh vắng đưa tôi trở về cõi an nhiên thèm muốn. Gặp đâu đó bên hồ nước một tâm hồn đang cố lắng lại trước nhịp đời xôn xao.
Mỗi ngày lại chăm chỉ xem thời sự, xem tình hình của bờ biển mênh mông xanh vợi của ta mà thấp thỏm nên nhiều khi thấy những buồn chán tủn mủn nhỏ nhoi của bản thân chẳng là gì. Bạn có chồng công tác ở vùng biển thiêng liêng cứ lo lắng đứng ngồi không yên nhưng chẳng bao giờ thể hiện ra, bạn bảo phải vững lòng thì anh mới vững dạ. Cô bạn ngày xưa vô tư hồn nhiên là thế, bây giờ sâu sắc dịu dàng đáng phục thế kia.
Nghe khúc hát tự nguyện bật môi trên những nẻo đường trưởng thành, chẳng nề hà dừng chân trước bao con đường gập ghềnh đá sỏi. Tổ Quốc lúc nào cũng cần triệu triệu trái tim cháy bỏng nhiệt huyết và yêu thương để bao tháng Bảy qua lại nghiêng mình với những lời tri ân chẳng thể nào đong đếm.


Không có nhận xét nào: