Trong đầu tôi nghĩ rằng, ừ, thì có lẽ Sa Đéc cũng như nhiều địa danh du lịch khác. Ở đó cũng có những nơi du khách sẽ dừng chân, ngắm nghía, chụp ảnh, rồi đi… Tôi không trông đợi ở Sa Đéc điều gì, cho đến khi chạy xe qua cầu Mỹ Thuận, rẽ phải qua hướng Sa Đéc, cách chân cầu chừng 16 km. Từ giây phút này, mỗi khoảnh khắc, mỗi trải nghiệm là mỗi lần tôi "cảm"… Trên con đường bê tông sạch sẽ và vắng người, dọc theo con sông rộng, chúng tôi cảm nhận không khí chợt khác hẳn. Không khói bụi, nhiều cây xanh, mát mẻ và bình yên đến lạ! Trên dòng sông đục ngầu phù sa là những chiếc phà lớn qua lại. Người dân tụ tập nơi bến phà hóng mát và trò chuyện. Ở bờ bên kia, có cả một dãy những lò gạch khói vây quanh, khung cảnh vui tươi, tấp nập. Vào đến thành phố, vẫn sự đông vui ấy, tấp nập ấy - minh chứng hùng hồn cho một Sa Đéc luôn phát triển phồn thịnh từ lúc khai sinh cho tới nay, nhưng được bao bọc bởi dáng vẻ khiêm nhường và hoài cổ. Bình yên mà không thụ động, nhộn nhịp mà không xô bồ, đó chính là Sa Đéc.
Nhiều người cho rằng Sa Đéc theo tiếng Khmer nghĩa là "Chợ sắt". Lại có quan điểm nói nguyên gốc tên gọi Sa Đéc là tên một vị thủy thần Khmer. Thôi không quan tâm nhiều đến nguồn gốc tên gọi, với cảm nhận của riêng mình, tôi nhận thấy Sa Đéc vừa có nét tương đồng với Hội An (Quảng Nam), lại vừa có nét giống với Hà Tiên (Kiên Giang). Thành phố Sa Đéc nhỏ xinh và hoài cổ nằm bên bờ sông Tiền, giống như phố cổ Hội An nằm ven bờ sông Hoài. Còn nói Sa Đéc giống với Hà Tiên là ở chỗ, có nét gì đó vừa yên bình, lại vừa sôi động, cái yên bình dễ chịu, cái sôi động vừa đủ, khiến cho người lữ khách cảm mến ngay từ lúc vừa đặt chân đến.
Buổi tối, tôi và người bạn đồng hành đi dạo bộ dọc một dòng chảy nhỏ. Hai bên đường là nhiều ngôi chùa lớn như chùa Kim Huê, Kiến An Cung (chùa Ông Quách),… Con đường nhỏ bình yên với hàng cây bằng lăng, liễu rũ rợp mát. Mùi nhang trầm nhẹ nhàng quyến luyến chân người. Trước Hội quán Hưng Trung Tự, chúng tôi thấy người ta mở bốc thuốc miễn phí, còn dựng cả một sạp che mưa nắng, trong đó là những chậu cây thuốc Nam, có đề tên, công dụng trị bệnh rõ ràng để người dân hay những người quan tâm ai cũng được biết.
Sa Đéc coi nhỏ vậy nhưng có đến 48 ngôi chùa. Hôm sau, chúng tôi đi làng hoa Sa Đéc - một trong những làng hoa lớn nhất và đẹp có tiếng ở Việt Nam. Không phải mùa cận Tết, nên không có nhiều loại hoa, tuy vậy, không có nghĩa là hoa không rực rỡ. Đứng giữa đất trời bao la, làng hoa hiện ra thật mênh mông, với những dãy chậu đặt đều đặn. Lấp ló đằng sau những khóm hoa, những chậu cây là người trồng hoa đang tỉa cành, tưới nước. Khi tôi giơ máy ảnh lên chụp, đáp lại là những ánh mắt hiền hòa, những nụ cười chân tình của người dân địa phương mến khách.
Nói về cái sự mến khách của người dân Sa Đéc, người bạn thổ địa kể trên chẳng những dẫn chúng tôi tham quan tận tình các nơi, mà còn rủ chúng tôi về nhà dùng bữa cơm đầm ấm với gia đình. Còn có thêm một kỷ niệm khác khi chúng tôi ghé thánh thất Sa Đéc lúc gần trưa, khách khứa không còn ai, vậy mà một chú trong thánh thất đã nhiệt tình chỉ chúng tôi chỗ để xe, mở cửa, mở điện cho chúng tôi tham quan bên trong. Mỗi chuyến đi là mỗi trải nghiệm, mỗi cuộc hành trình lại cho những kỷ niệm mới. Rồi đây, trong những ngày tháng trở về Sài Gòn, tôi biết, sẽ có lúc trong đầu tôi hiện lên mênh mông nỗi nhớ về những nơi mình đã từng đặt chân đến. Trong nỗi nhớ đó, chắc hẳn sẽ có chỗ dành cho Sa Đéc thân thương. Bình An |
Đà Nẵng là một thành phố tuyệt đẹp bên dòng sông Hàn thơm lừng và bên kia là các bãi biển với cát trắng mịn sạch sẽ và văn minh - Một thành thị trẻ rất năng động và phát triển từng ngày, các dịch vụ du lịch Đà Nẵng và hạ tầng phát triển Dữ dội đang lôi cuốn khách du lịch đến càng ngày càng đông hơn. Đà Nẵng có đèo Hải Vân cheo leo, hiểm trở, được mệnh danh là “Thiên hạ đệ nhất hùng quan”. Có bán đảo Sơn Trà là điểm hẹn lý tưởng cho khách du lịch. Dưới chân Sơn Trà có Suối Đá, Bãi Bụt, Bãi Rạng, Bãi Bắc, Bãi Nồm… cho khách du lịch cảm giác thú vị khi chìm ngập trong vẻ huy hoàng mặt trời mọc và sự Thâm trầm hoàng hôn của một vùng sơn thuỷ tình: tình ý. Có khu du lịch bà nà hill được nhiều người ví la đà Lạt, Sapa của miền Trung với 02 kỷ lục thế giới. Có Ngũ Hành Sơn huyền thoại là “Nam Thiên danh thắng”. Và các danh lam thắng cảnh khác bện cạnh đó như: Hội An, nằm ở hạ lưu sông Thu Bồn, tỉnh Quảng Nam, là thành thị du lịch nức danh với tên thường gọi “Phố cổ Hội An”. Đến với Hội An bạn sẽ phải đắm mình vào không gian văn hóa truyền thống với các làng nghề xưa như làng mộc Kim Bồng, làng gốm Thanh Hà, làng đúc đồng Phước Kiều… Khu phố cổ Hội An khoa trương phong cách kiến trúc truyền thống và các di tích như hội quán Phúc Kiến, Chùa Cầu, miếu Quan Công hay Chùa Ông và nhà thờ tộc Trần. Các món ăn cao lầu, mì Quảng, bánh khoái và hội lễ đua ghe cũng là những yếu tố thu hút nhiều người đến với du lịch hội an. Địa điểm vui chơi du lịch Hội An. Nếu đã có dịp đi du lịch Hội An, mời bạn chia sẻ các bạn đọc khác những điểm vui chơi thú vị.
- Đi dạo chơi (ở khu phố cổ có rất nhiều điểm du lịch như chùa, nhà gỗ cổ, cầu chùa …), chụp hình, mua đồ lưu niệm, ở khu phố cổ.
- Có rất nhiều quán cà phê trong khu phố cổ như cà phê Hải (không gian rất đẹp), phòng trà nhỏ Cung Trầm Phố (hay có nhạc Trịnh), hay dãy cà phê dọc sông Hoài.
- Đi thuyền trên sông Hoài.
- Đi thuyền ra Đảo Chàm, ăn trưa và tắm biển tới đây. Bạn có thể nghỉ qua đêm hoặc chỉ đi trong ngày.
- Đi ôtô ra khu di tích Mỹ Sơn.
- Xem trình diễn đáp ứng các tiêu chuẩn thẩm mỹ và sự nhạy cảm cổ truyền
- Dự khán các trò chơi thể thao nước: Jetski ( môtô nước ), canoes, xuồng cao su, thuyền kayak, dù bay, lướt ván, kéo phao chuối, lặn biển ( lặn nông và lặn sâu ), câu cá, thả diều, đá bóng trên cát… tại bãi biển Cửa Đại đi du lịch đảo chàm. Đảo cù lao Chàm là một di tích văn hoá lịch sử gắn với sự hình thành và phát triển của thành thị thương khẩu Hội An. Bản đồ Tây-phương xưa thường ghi Cù lao Chàm với tên "Champello" lấy từ tiếng Nam-Ấn ( Autronesian ) "Pulau Champa". Đảo Chàm còn có các tên gọi khác như Puliciam, Chiêm Bất Lao, Tiên Bích La. Tại đây còn nhiều di tích thuộc các nền văn hoá Sa Huỳnh, Chăm Pa, Đại Việt, với các công trình kiến trúc cổ của người Chăm và người Việt có niên đại đồ đồng thau vài trăm năm.










Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét