Chủ Nhật, 13 tháng 7, 2014

'Gác cu' - nghề chơi cũng lắm công phu

Hội An, nằm ở hạ lưu sông Thu Bồn, tỉnh Quảng Nam, là thành phố du lịch nức tiếng với tên thường gọi “Phố cổ Hội An”. Đến với Hội An bạn sẽ phải đắm mình vào không gian văn hóa truyền thống với các làng nghề xưa như làng mộc Kim Bồng, làng gốm Thanh Hà, làng đúc đồng Phước Kiều… Khu phố cổ Hội An phô trương phong cách kiến trúc truyền thống và các di tích như hội quán Phúc Kiến, Chùa Cầu, miếu Quan Công hay Chùa Ông và nhà thờ tộc Trần. Các món ăn cao lầu, mì Quảng, bánh khoái và hội lễ đua ghe cũng là những yếu tố lôi cuốn nhiều người đến với du lịch Hội An.

Kinh nghiệm du lịch Hội An

* Di chuyển

Do Hội An không có ga tàu – bến xe nên mọi việc di chuyển bằng tàu hỏa – ôtôca đều phải tập kết ở Đà Nẵng. Và chạy thêm khoảng 30km từ Đà Nẵng để đến Hội An. Nếu đủ thời gian và điều kiện bạn có thể ở lại để nghỉ ngơi thành thị Đà Nẵng trẻ và năng động

* Phương tiện chuyển di khi đi du lịch Hội An

Thuê xe máy loại hình này khá việc quen thuộc với Quần chúng khi đi du lịch, bạn có xác xuất liên quan với chủ khách sạn để được chỉ dẫn và cho thuê với giá biệt đãi nhất. Đối với những người không thể đi xe Taxi vì say xe hoặc vì lý do nào khác thì Xe máy vẫn được coi là công cụ chẳng thể thiếu.

Taxi:

Taxi thì sang trọng và giác kế cũng khá cao nhưng lại thích hợp cho việc đi nhiều người, số tiền chia ra cũng khá phù hợp.

Xe ôm:

Do Hội An cũng khá nhỏ nên việc chuyển di bằng xe ôm cũng là sự lựa chọn hợp lý và khá ít tốn kém.

Khách sạn Hội An:

Hội An thừa thãi khách sạn với đủ thể loại tại nhiều khu vực ấn độ dương như phố cổ, bãi biển v…v.

Ăn uống

Cao lầu vẫn là món ăn lừng danh số 1 đối với khách du lịch khi đến thăm Hội An. Bởi chỉ có Cao lầu được làm từ những vật liệu ở nơi đây, con người nơi đây và ngồi cư xử chính đây thì bạn mới cảm nhận được hết vị ngon của món ăn đặc biệt này.

Cao lầu một món ăn quen ham chuộng của khách du lịch Hội An

- Bạn nào đi du lịch ở Hội An muốn ăn cao lầu ngon thì hãy đến quán chị Liên nằm trên đường Thái Phiên, chỉ bán vào buổi chiều.

- Muốn ăn mì quảng: quán CT cũng nằm trên đường Thái Phiên ( cổng sau của Sân Chỉ chung các sinh vật), gần trường Nguyễn Bá Ngọc, quán chỉ bán vào buổi sáng từ thứ 2 đến thứ 6 ( trừ ngày rằm, mồng 1), quán chị Lài người Cẩm Thanh( nên tên quán viết tắt là CT ), nên ăn sớm vì có ngày đến 9 h sáng đã hết, quán đơn sơ, nhưng sạch sẽ.

- Cơm gà thì có quán cơm gà Nga, cơm gà Ty, bà Buội nằm trên đường Phan Châu Trinh.

Nơi chốn vui chơi du lịch Hội An

Nếu đã có dịp đi du lịch Hội An , mời bạn chia sẻ các bạn đọc khác những điểm vui chơi thú vị.

- Đi dạo chơi ( ở khu phố cổ có rất nhiều điểm du lịch như chùa, nhà gỗ cổ, cầu chùa … ), chụp hình, mua đồ lưu niệm, ở khu phố cổ.

- Thừa thãi quán cà phê trong khu phố cổ như cà phê Hải ( không gian rất đẹp ), phòng trà nhỏ Cung Trầm Phố ( hay có nhạc Trịnh ), hay dãy cà phê dọc sông Hoài.

- Đi thuyền trên sông Hoài.

- Đi thuyền ra cù lao Chàm , ăn trưa và tắm biển tới đây. Bạn có khả năng nghỉ qua đêm hoặc chỉ đi trong ngày.

- Đi ôtô ra khu di tích Mỹ Sơn.

- Xem biểu diễn nghệ thuật cựu truyền

- Tham gia các trò chơi thể thao nước: Jetski ( môtô nước ), canoes, xuồng cao su, thuyền kayak, dù bay, lướt ván, kéo phao chuối, lặn biển ( lặn nông và lặn sâu ), câu cá, thả diều, đá bóng trên cát… tại bãi biển Cửa Đại và  đảo chàm,

Mua các đồ dùng

Ở Hội An thừa thãi thứ để mua như đèn lồng, đồ lụa tơ tằm, khắc gỗ, đồ thêu ren, đồ lưu niệm… mọi người có khả năng mua và trả giá.

Dép Hội An rất sản vật phong phú và đẹp. Nhìn đế dép của các hàng , nếu hàng nào đẹp thì nên đặt ở hàng đấy. Có xác xuất đặt theo chân mình từ sáng, chiều lấy ngay. Nên đặt sớm và chọn hàng để có xác xuất mua được đôi như ý.

May quần áo ở đây siêu nhanh và rẻ. Cũng chỉ đặt sáng chiều lấy.

Đèn lồng: Đèn lồng Hội An cũng rất đẹp , nhiều khách du lịch đã tuyển trạch và mang về làm quà. Giá cũng rẻ.

Đồ lưu niệm: rất nhiều thứ để mua như ví nhỏ , hộp quà , v.V… giá cực rẻ. Ra chợ bạt ngàn.

Đồ đá: Đà Nẵng nổi tiếng về đá, do vậy mọi người có khả năng mua những bức tượng đá, cối đá, đồ trang sức đá… tại Non nước.

Quần áo lụa tơ tằm. Bố mẹ nào muốn mua cho con cứ ra đây mà mua áo dài, xinh lắm. May vừa đẹp mà rẻ hơn ở Hà Nội rất nhiều.

Nhưng anh vẫn vui vẻ đồng ý để tôi đi cùng trong một lần lên đồi bẫy chim cu gáy, hay như dân trong nghề vẫn nói, là đi “gác cu”. Anh bảo, thường một buổi đi “gác cu” ít cũng là nửa ngày. Mà đi chưa chắc đã gặp, gặp chưa chắc đã bẫy được chim. Có khi cả tháng mới bắt được một con cu ưng ý (Có lẽ vì thế mà người ta gọi dân “gác cu” là… ngu chăng?).

Chú chim mồi đang gù trong lồng để khiêu chiến với chim ngoài.

Với dân “gác cu”, quan trọng nhất là con chim mồi. Thường thì người ta chọn trong số chim bẫy được, con nào mạnh khỏe, gáy hay, nuôi ít nhất là một năm, có khi 3-4 năm, khi chim biết “gáy nối”, nghĩa là nó bắt đầu gáy trả lại chim ngoài, thì mới dùng làm chim mồi. Nhưng cũng phải thận trọng vì ngay lần làm chim mồi đầu tiên mà gặp ngay đối thủ dữ quá là nó… “lặn” luôn! Phải cho chim mồi tập dần, quen dần để nó thấy tự tin đã.

“-Kiếm được con cu gáy làm chim mồi hay khó lắm, nhiều con có giá lên tới vài, ba triệu đấy!” - Ông anh tôi nói…

Khu vực mà anh chọn để đi “gác cu” là rừng keo ngay sát nghĩa trang Gốc Khế (Hà Tu, TP Hạ Long). Chúng tôi rẽ cây, rón rén đi, tai vểnh lên để nghe xem có tiếng cu gáy ở đâu không. Sau một hồi loanh quanh, ông anh tôi quyết định chọn nơi đặt bẫy.

Cu gáy thuộc loại chim rất cảnh giác. Vì thế, lồng nhốt chim mồi phải thật tinh xảo, lưới giấu sao cho kín đến mức nhìn gần cũng khó nhận ra, thì mới là được. Và phải chọn cây, chọn hướng đặt lồng bẫy sao cho chim mồi có thể quan sát rõ chim ngoài, nhưng chim ngoài thì không nhìn rõ chim mồi. Ngoài ra, phải có “cành tử” (cành cây nằm song song với cần gạt của bẫy). Cành này không được xa cần gạt quá, cũng không được gần quá, vì nếu gần thì chim ngoài sẽ cắn nhau với chim mồi, khi đó chim mồi vùng vẫy làm bẫy dễ bị sập khi chim ngoài chưa vào bên trong; nhưng xa quá thì sẽ khó cho chim ngoài tiếp cận cần gạt...

Sau khi đặt bẫy xong xuôi, mấy anh em rút ra chỗ lều được ngụy trang bằng cành cây cách đó chừng 5 m. Vào trong rồi là phải kéo cành lá phủ kín ngay, chỉ hở khe nhỏ để quan sát. Trời nắng nóng, tôi thấy người bứt rứt, khó chịu lắm nhưng không dám cựa quậy…

Con mồi hôm nay chúng tôi mang theo cũng thuộc hàng “dạn dày chiến trận”. Ngay khi treo lên cây một lúc là cu cậu bắt đầu gáy một chập, lúc đầu còn chậm, sau thì giục giã liên hồi.

Từ một vòm cây xa xa, một chú chim gáy trông có vẻ “bá chủ”, bắt được giọng, liền nghiêng đầu lắng nghe, rồi gù cổ đáp lại bằng một tràng đầy vẻ đe dọa: “Cù cu, cù cu, cù cu…”. Con chim mồi vẫn tiếp tục gáy thách thức và khiêu khích.

Mất một lúc gáy trận với nhau, chú chim trời có vẻ tức giận thực sự, liền tiến sát lại gần, rút cổ giậm chân gù gù thị uy. Chim mồi cũng không vừa, tuy ở trong lồng nhưng nó cũng sừng sổ gù lên như thách đố. Không dằn được cơn thịnh nộ, chú chim gáy bên ngoài bèn xông vào tấn công. Đụng phải chiếc thanh gài, chiếc bẫy sập xuống. Thế là xong…

Không kìm được phấn khích, tôi nhảy lên như một fan hâm mộ cuồng nhiệt thấy cầu thủ đội bóng nhà vừa ghi bàn! Bõ công ngồi đến tê dại cả chân, hồi hộp nín thở suốt cả buổi sáng trong thời tiết nắng nóng ngột ngạt. Có trải qua cái cảm giác như tôi lúc ấy mới hiểu vì sao người đời gọi “gác cu” là “đệ tam ngu” mà không ít người vẫn cứ lao vào!

Dị nhân 'nói' được tiếng 200 loài chim Sau một hồi uốn lưỡi thử giọng: “róc... Róc... Róc”, “huýt... Huýt”, “cúc... Cu”, đáp lại những tiếng “nhái” giọng chim là ồn ào cả một góc rừng tiếng chim “xịn” đáp trả.

Theo Lương Giang/ Báo Quảng Ninh


Không có nhận xét nào: